Cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ thủ lĩnh Yon

Chuyện tình liên quân 

Cuộc gặp gỡ đầy bất ngờ

Tác giả: Trang sách

Trong đêm tối, cánh rừng bổng hoá một màu đen nghịt, nó dường như tô điểm làm nổi bật những ngôi sao, Valhein ngắm nhìn bầy trời ấy, ngắm nhìn những ngôi sao băng qua và ước nguyện. Cầu mong một ngày mai không còn tiếng súng nổ, thứ mà Vahien muốn được nghe là tiếng khải hoàn mừng chiến thắng , cho dù ước mơ chỉ là ước mơ, nhưng Vahien vẫn hi vọng.

Vahien chợt nhìn sang ánh lửa và nói với Violet.

” Violet ak, em có nhìn thấy gì trong đống lửa không”

– Violet : Thì lửa với lửa chứ còn thấy gì nữa đâu anh.

– Vahien: Đối với anh, màu đỏ của lửa nó như nguồn chân lý rực sáng trong tim, những làn khói tựa như dải ngân hà bất tận, nhưng sao lửa hôm nay khác hẳn đến thế, chúng ta bị lính Đại hàn bắt, tay trói nhưng lòng anh không can, ánh lửa nó hiện hữu trước mắt anh là sự chết chóc thiêu đốt làng mạc, là máu là nước mắt của dân tộc, dân tộc chúng ta suốt hàng ngàn thế kỷ, phải chịu bao cảnh binh đao khói lửa, một dân tộc không chịu khất phục vẫn hiêng ngang kiên cường suốt ngàn năm. Em thấy không, lửa có lúc cũng sẽ tàn, cũng sẽ hoá thành tro, tro ấy là nguồn dinh dưỡng là sự phát triển của sự sống.

Anh nghĩ những đau thương nào cũng sẽ qua, ngọn lửa cho dù cháy rực cỡ nào cũng sẽ vụt tắt.

Violet ý thức được những gì anh Tiểu đội trưởng vừa nói, chợt thoáng qua suy nghĩ mông lung cô nghe có tiếng gì thất thanh.

“*  @ #%^”

Vahien cũng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lính Đại hàn thốt ra những lời khó hiểu và hoảng sợ, trong đêm tối giữ khu rừng già, bao quanh là một màu đen ngịt, bỗng một ánh sáng vụt qua, vài lính Đại hàn đã bị hạ , đợt tấn công tiếp theo  làn tên bay rực ráng cả khu rừng.

Lính đại hàn hoảng hốt bắn loạn xạ về phía cánh rừng, tiếng súng nổ, tiếng vụt làn tên bay, tiếng la hét dội dang cả khu rừng.

Trong tình thế lộn xộn, Violet nhanh trí tháo dây trói buộc, nhặt khẩu súng nhào lộn về phía Vahien. Giải thoát được cả 2 chạy cùng chạy hướng hóc đá cố thủ.

Bất ngờ lúc này, quân Đại hàn chuyển hướng tập kích 2 đồng đội, những viên đạn lé sáng văng ra từ tảng đá. Với tài thiện xạ của cả 2, lính Đại hàn ngã xuống từng đợt tấn công.

Bị thương vong quá nhiều, lại bị giữa thế ngọng kìm, phía trước là sự chống trả quyết liệt của Vahien và Violet, phía sau là sự tập kích của làn tên bay, trong tình thế ấy quân Đại hàn thoát đường lui.

Vahien ngồi bệt xuống, tay chân rã rời, bản thân không hiểu những gì đang xảy ra. Lửa cháy rực của những đám tranh hút hẳn trời cao, dòng suối hoá đỏ của cảnh tan thương chết chóc.

” Anh nhìn kìa, ai đang tiến về phía chúng ta” – Violet

Vahien thấy một dáng người to lớn, tay cầm chiếc cung theo sau là một đám người ăn mặc như thổ phỉ, người đàn ông đen nhám đưa cho cả 2 ống tre nước nở một nụ cười triều mến

“Anh chị đừng sợ, chúng tôi sống ở thung lũng phía bên kia đồi, những con chim sắt của mỹ, ị lửa xuống buôn làng khiến cho nhà, nương rẫy cháy trong thảm khốc, chúng tôi bắn cung vào nó mà nó không chết. Tôi là Yon thủ lĩnh của họ tộc này”

Vanhein uống ngụm nước và thở dài nói với Yon

Cảm ơn anh đã cứu mạng chúng tôi, cả 2 ý thức được rằng một khi đã rơi vào tay giặc, giữa sự sống và cái chết quả là quá mong manh, trong tâm can tôi thầm nghĩ, chính các anh cho dù không được trang trị vũ khí toàn diện nhưng vẫn hiêng ngang đánh lùi trước kẻ thù, trong cuộc chiến cái chiến thắng là chính nghĩa là sự đoàn kết quả cảm cả dân tộc, trường kì kháng chiến chắc chắn sẽ thành công.

– Yon đáp: Tôi không hiểu cho lắm những gì anh nói, hãy cùng chúng tôi về buôn làng trú ngụ.

Valhein khẻ nhìn sang cô em Violet,

Violet ngật đầu

……………………

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.