Truyện tình liên quân Valhein và Violet P1: Cuộc chạy trốn giữa rừng sâu

Tác giả : Trang sách

Chuyện tình Valhein và Violet

Phần 1: Cuộc trốn chạy lạc vào rừng trước quân thù.

Valhein trong cuộc chiến sinh tử trước đồn Đại hàn ở thung lũng chín suối, quân địch tấn công quá mạnh nên tiểu đội do Valhein thống lĩnh chỉ còn Violet và Valhein.

– Violet: Nãy giờ anh em mình chạy thục mạng trước sự truy kích của bọn đại hàn anh heo ơi giờ chúng ta k biết đường về đơn vị.

Valhein thở dốc, lòng bực bội vứt cây súng trước mặt Violet rồi lớn tiếng.

– Anh được mệnh danh là thợ săn ác quỷ, bắn bách trúng bách thắng, em cứ gọi anh là “heo”, heo heo cái quần què, anh có như con heo đâu.

Violet nở một nự cười triều mến nhẹ nhành đáp.

– Em trêu anh xíu thôi, chứ trong lòng em biết rõ thực lực anh mà.

– Valhein: Thôi đừng nói nhiều nữa , anh đói quá rồi chúng ta kiếm gì ăn đi.

– Violet: Vâng anh

Cả 2 tiếp tục đi, cứ leo đồi dốc này đến đồi dốc khác qua bao chặn đường vất vả, trên chặn đường ấy cả 2 được thấy những nhánh lan rừng đang rở rộ, tiếng chim hót khiến trong lòng xao xuyến, tiếng dòng chảy và những cơn gió rào rạt bên tai, cả 2 mới cảm nhận hết những thi vị của tự nhiên, vốn yên bình trầm lắng chứ không như tiếng nổ chiến sự hằng ngày từng nghe, nhìn thấy một màu xanh quang đãng một màu xanh hi vọng …

Sau một chặn đường dài thấm mệt, Valhein bổng nghe một tiếng thất thanh vọng từ phía sau

– Violet : Anh heo ơi, anh heo chuối, chuối, chuối…

Vahien nhìn về phía xa xa mà cô em đang chỉ, quả thật một khu vườn chuối rừng khiến lòng đội trưởng tan vỡ.

– Valhein: em lét ơi, trời không phụ lòng người, giữa trời đất hoang vu này mà lại có khu rừng chuối , giờ đói quá nghỉ ngơi một xíu đã, quân địch chắc chúng ta đã bỏ khá xa, nên cứ yên tâm.

Violet gật gù tán dương.

Với cái đói rã ruột Valhein cầm lưỡi lê chém ngang buồng chuối, 2 đồng đội ăn một cách ngon lành ăn kiểu như chưa từng được ăn.

Sau một hồi nghỉ ngơi bên bờ suối Violet cười ngắt ngẻo trước mặt Valhein và nói.

– Violet : Anh heo ơi anh ăn ham quá con kiến cắn sưng cái mỏ anh kìa.

Valhein vội vã nhìn mình dưới dòng suối nhìn môi mình sưng lên, trong lòng tiểu đội trưởng bộc bạch.

– Valhein : Buồng chuối nãy giờ anh có thấy con kiến nào đâu, sao giờ nó cắn sưng môi anh vậy ta.

Violet cũng cảm thấy kì lạ sau một hồi suy nghĩ một nhận ra rồi đáp Valhein.

– Violet : anh ơi, em biết rồi, hồi nãy anh lấy lưỡi lê chặt buồng chuối phải không.

Valhein ngạc nhiên trả lời : Ừ, thì sao nè, anh không lấy lưỡi lê chặt thì lấy em chặt chắc.

Violet đáp : Anh biết không, ở cái rừng núi hoang vu này, người ta hay gọi là rừng thiêng nước độc, anh bị sưng cái mỏ là ở chỗ đó, trong quá trình anh với em chạy khỏi sự truy lùng của quân thù, lưỡi lê của anh vô tình cặt hạ nhiều cây dại, và chính những cây dại đó có những cây chứa chất độc, lưỡi lê anh chém buồng chuối, anh ăn trúng quả bị chém, nên mỏ anh sưng ú ù , anh chưa chết là may rồi.

– Valhein : em nói nghe có vẻ cũng đúng, lần sau anh cẩn thận hơn, anh không thể để mình chết trước những cái tào lao bí đao, nếu có chết anh phải chết vinh quang trước quân thù.

– Violet : Anh nói chí phải, không phụ lòng em đặt niềm tin vào anh.

Valhein : Thôi sưng thì đã sưng rồi, giờ mặt trời đã lặn, anh giờ nằm hốc đá kia, em thì lại đằng này nằm, anh kiếm ít lá khô trải cho e nằm cho dễ ngủ, nhưng nhớ nằm ngủ nhưng tay luôn ôm tay súng, là một người chiến sĩ, luôn đặt sứ mệnh làm đầu.

Violet trong lòng cảm mếm anh tiểu đội trưởng vô cùng, và tâm tư cô nghĩ, nếu giá như có giây phút hoà bình, giá như 2 miền thống nhất thì anh với em chắc ở một khía cạnh khác….

To be continued.

One thought on “Truyện tình liên quân Valhein và Violet P1: Cuộc chạy trốn giữa rừng sâu”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.